Thứ Tư , 22 Tháng Chín 2021

Biết chăm sóc chính mình

Bài viết thứ 12 trong 25 bài thuộc chủ đề Các bài viết của Sư cô Liên Trí
 

Tác giả: Sư cô Liên Trí

“Tự chăm sóc mình” thường được hiểu là tự lo được mà không cần phiền ai về các nhu cầu căn bản của một con người, như biết tự tắm giặt, tự nấu hoặc tìm hàng quán để đáp ứng nhu cầu ăn uống của bản thân.

Thật ra, “chăm sóc bản thân” không chỉ có chừng đó, mà ở nghĩa rộng hơn, “tự chăm sóc bản thân” là biết tự lo cho một cơ thể sinh học, mà còn trang bị cho mình một con người xã hội hoàn thiện nhất trong khả năng có thể, ít nhất ở những phương diện sau:

Vận động, rèn thể lực: Mỗi người không được phép chọn thể trạng của mình như thế nào khi sinh ra, nhưng chính bạn, không ai khác, là người có vai trò quan trọng trong việc “bảo hành” bộ máy cơ thể vận hành tốt nhất. Nhiều người lúc nhỏ thì ốm yếu, nhờ kiên trì rèn luyện cơ thể, nên sức khỏe được cải thiện đáng kể. Có khi đứa còi xương, mắc bệnh nhiều nhất lúc nhỏ, khi trưởng thành lại là người khỏe mạnh nhất trong các anh chị em nhờ quan tâm đến việc vận động và rèn thể lực đó thôi. Do đó, vận động và rèn thể lực thường xuyên là phương diện căn bản nhất của sự tự chăm sóc bản thân. Chỉ cần bạn có ý chí và kiên trì, bạn có thể góp phần làm cho chất lượng cuộc sống tốt hơn nhờ có một cơ thể khỏe mạnh.

Trau dồi kiến thức bằng con đường tự học, bên cạnh giáo dục chính quy học đường, để không ngừng mở rộng tầm nhìn, thấu sâu tầm nghĩ, bổ sung những mảng kiến thức cần thiết và thực tế với bản thân là việc làm của người biết chăm sóc chính mình về phương diện tri thức. Người xưa nói, một ngày không đọc sách, nhìn vào gương thấy mặt mũi lem luốc khó coi. Do vậy, cần phải học, rèn thói quen đọc sách và chọn sách để tự học mới có hiệu quả. Tự học mới có thể học cả đời. Tự học mới có thể bổ sung những gì mình thiếu và cần. Tự học mới có thể tự thân thấy có lý do để học hoài không chán.

Có công việc ổn định, đủ khả năng đáp ứng những nhu cầu căn bản cuộc sống là cách một người biết chăm sóc bản thân về phương diện sinh tồn. Không quan trọng bạn làm công việc gì, miễn đó là lương thiện, là công việc bạn yêu thích, là bạn đang biết cách tự chăm sóc mình. Khi bạn có thể tự chủ về kinh tế, bạn không là gánh nặng của người khác. Dù đó là ai, là cha mẹ hay người thân, có thể hy sinh cả đời không tính toán gì với bạn, thì họ cũng chẳng sung sướng, vui vẻ gì khi bạn trở thành gánh nặng, gánh nợ của họ về cơm áo gạo tiền. Khi bạn có thể tự lo, bạn có tự do! Khi bạn tự lo được cho mình, bạn có nhiều chọn lựa, nhiều niềm vui và mới có thể lo được cho người khác. Từ đó, cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn nhiều.

Người biết tự chăm sóc bản thân là người không để quá lệ thuộc vào thứ gì, để rồi “tình nguyện” đổi ngôi, từ vị trí “ông bà chủ” xuống làm “nô lệ” rồi than “sao tôi khổ quá”! Khi bạn làm chủ tâm mình, bạn khiến được tâm. Khi làm chủ, bạn thoải mái và yên ổn. Khi lao vào trong vòng xoáy của thế giới đầy âm thanh, sắc tướng, muôn hình muôn vẻ, nếu bạn choáng váng, tâm chao đảo, để cho những ham muốn bình thường, thậm chí tầm thường, trỗi dậy, bạn đã trở thành nô lệ cho tâm điên cuồng, nổi loạn, hoang dã và thiên về bản năng của mình rồi.

Người có khả năng tự chăm sóc bản thân là người có thể tạo cho mình hạnh phúc một cách chủ động, làm chủ cuộc sống mình nhiều hơn.

Bạn không thể chăm sóc người khác nếu không tự biết chăm sóc bản thân mình. Một điều đơn giản là bạn không thể rót gì với một chiếc cốc rỗng không, mà cần phải có chất liệu gì đó trong chiếc cốc bạn đang cầm. Bạn không thể cho đi thứ mà mình không có, từ vật chất đến tinh thần, từ kiến thức đến kinh nghiệm sống, từ những vật có hình có dạng đến những thứ trừu tượng, chỉ có thể “cảm” mà không thể sờ nếm. Người sống thực tế luôn biết cách làm đầy cho bản thân mình những thứ cần thiết, không những đủ để sử dụng cho chính mình, mà còn đủ để cho đi.

Tài liệu tham khảo

Biết chăm sóc chính mình – Sư cô Liên Trí