Thứ Năm , 23 Tháng Một 2020
Trang chủ Góc nhìn Đời sống của thiểu số, xã hội của đa số

Đời sống của thiểu số, xã hội của đa số

Bài viết thứ 72 trong 73 bài thuộc chủ đề Góc nhìn
 

Tôi và bạn có thể yêu tác phẩm khỏa thân nghệ thuật.

Người khác có thể thích tranh ảnh khiêu dâm tục tĩu.

Vấn đề sở thích chẳng liên quan gì với nhau, chẳng làm hại ai và có lẽ chúng ta cũng chẳng phải đánh nhau vì “thiếu mẫu”, hay “thiếu hàng”!!

Tuy nhiên, nếu để ý bạn sẽ thấy con cái mình cũng đang tiếp xúc với những tin tức có tính khiêu dâm hằng ngày! Điều này chứng tỏ sự phó mặc cho “sở thích”, hay nói rộng hơn, lựa chọn “đời sống của thiểu số” không hoàn toàn vô can trong việc định hình xã hội. Vì “xã hội là của đa số” mà thôi!

Khi quá nhiều người quan tâm đến ảnh khiêu dâm thì chúng sẽ có đất phát triển và trở thành phổ biến trong xã hội.

Nhiều khi tôi cảm thấy rằng chúng ta đang sống như những tiên nhân hay Phật tử trên dãy Hy Mã Lạp Sơn. Chúng ta TIN vào những thứ mình cho là đẹp đẽ nhưng chúng ta chưa thực sự quan tâm hay có chiến lược phổ biến những thứ đó đi rộng rãi để góp phần thay đổi xã hội.

Như chuyện chính tả, chúng ta có thể viết chính tả đúng, nhưng có bao giờ chúng ta thực sự nghiêm túc góp ý với bạn bè vì họ viết sai hay chưa? Nên xem đó là sở thích, là cách sống của họ (vốn không được chỉ trích), hay đó là một vấn đề nhức nhối trong xã hội Việt Nam hiện tại?

Vài người Nhật quan tâm đến Việt Nam nói rằng nước mình còn quá ít nhà bình luận, vốn không thể thiếu trong việc chỉ ra cái đúng, giúp định hình và gìn giữ những giá trị chung của xã hội.

Xin đừng vội liên tưởng chữ “bình luận” hay “chỉ trích” đến chuyện chính trị rồi chụp mũ “phản động”. Hãy suy nghĩ về những thứ tầm thường hằng ngày. Những thứ tầm thường mà chúng ta có thể làm tự do như “chính tả” và “khiêu dâm” nói trên, hay như “sức khỏe” và “đời sống” chẳng hạn.

Và ngay cả khi chúng ta có những nhà bình luận đó, thì một thực trạng đáng buồn hơn khiến xã hội ta “suy đồi” là người Việt chúng ta còn phụ thuộc quá nhiều vào những thứ gọi là Nhà Chuyên Môn.

Giáo sư này nói vậy thì chắc phải hay; bác sĩ kia nói vậy thì chắc là đúng…

Và…không thể nghe ý kiến về điện hạt nhân từ miệng một thằng bác sĩ!

Đành rằng xã hội có sự phân công, nhưng quan trọng là tự mình hiểu gì, nghĩ gì và muốn làm gì.

Khi mà tư tưởng và tâm lý lệ thuộc này còn ngự trị thì việc đưa tin đúng vẫn là việc của báo đài; và chúng ta sẽ còn được xem bài lá cải sai chính tả, xem hình khiêu dâm dài dài!

Mà nói thật, có khi sách giáo khoa Việt Nam cũng sẽ được lồng ghép, thay thế bằng những thứ “mát mẻ”, “thoáng đãng” hơn trong nay mai!!

Vậy chúng ta phải làm gì?

Nói nôm na là Phật phải xuống núi để sống trong đời thường!

Đừng chỉ sống vui trong đời sống của thiểu số, bỏ mặc xã hội của đa số.

Đừng chỉ sống tốt trong im lặng mà hãy tích cực phổ biến cái mà ta nghĩ là có giá trị cho xã hội.

Hãy là những “nhà bình luận”, chỉ ra cái đúng và sẵn sàng tranh luận để bảo vệ những giá trị đáng quý trong xã hội. Có như vậy thì trình độ bình luận của xã hội mới được nâng cao, những điều hay mới được phổ biến hay tồn tại.

Một sự kiện, một chân lý, hay thậm chí là một con người,…

Tất cả sẽ chết đi hay biến mất vĩnh viễn nếu chúng ta không còn nói về nó… 

Tôi sẽ nói và làm những thứ có thể giúp cải thiện sức khỏe.

Còn bạn, bạn sẽ nói và làm cái gì?

Tài liêu tham khảo

https://www.facebook.com/notes/pham-nguyen-quy/%C4%91%E1%BB%9Di-s%E1%BB%91ng-c%E1%BB%A7a-thi%E1%BB%83u-s%E1%BB%91-x%C3%A3-h%E1%BB%99i-c%E1%BB%A7a-%C4%91a-s%E1%BB%91/379093652147427/

Nếu bài viết hữu ích, bạn thích hãy bấm LIKE và SHARE để ủng hộ nhé.