Thứ Ba , 25 Tháng Hai 2020
Trang chủ Chuyên mục Góc nhìn Từ bỏ hoặc thích nghi

Từ bỏ hoặc thích nghi

Bài viết thứ 3 trong 12 bài thuộc chủ đề Các bài viết của Bác sĩ Võ Xuân Quang
 
  • Bạn là bệnh nhân, là người nhà bệnh nhân, là người đã từng sứt đầu mẻ trán hay bị thương tổn về vật chất hay tinh thần vì những người mang áo trắng? Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi cũng từng lăn lộn trong cái hệ thống này, cả về phía bác sĩ lẫn về phía bệnh nhân. Trong cái mớ bòng bong đầy những mảng tối sáng đó, có những sự kiện thực tế không thể chối cãi sau đây:

Bạn đang sống trong một xã hội kỳ quặc, đầy những nghịch lý và những bất thường. Nguyên nhân trực tiếp và duy nhất của nó là một hệ điều hành bị lỗi, và bạn không có cách nào nâng cấp, sửa đổi hay thay thế cả. Bạn chỉ có 2 lựa chọn: từ bỏ hoặc thích nghi. Nếu từ bỏ, bạn hãy ra đi như nhiều người đã ra đi, dù với lý do này hay lý do khác. Ngược lại, nếu bạn đã học cách dắt xe qua vùng nước ngập, học cách chọn lựa thực phẩm trong vô vàng chất độc chung quanh, học cách hối lộ cho công an khi bị chặn xe thì cũng hãy làm quen với một ngành Y méo mó và dị dạng.
Sự méo mó và dị dạng đó không phải lỗi của các nhân viên y tế. Bản thân họ cũng phải tìm cách thích nghi và sống còn bằng cách này hay cách khác. Trong quá trình thích nghi đó, có người làm tốt, có người làm không tốt. Một số trở thành người xấu, nhưng số người tốt còn lại cũng không ít. Nếu kỳ vọng ban đầu của bạn quá cao, bệnh viện phải nhân ái, bác sĩ hiền hòa, y đức tràn trề…blah..blah…, bạn sẽ thất vọng và đau đớn hoặc bị tổn thương nghiêm trọng dù chỉ với một sự cố nhẹ nhàng nhất. Ngược lại nếu bạn xem bác sĩ, y tá chỉ là những người làm công đang mệt mỏi, thì bạn sẽ thấy rất vui khi gặp được một nụ cười, một lời nói nhỏ nhẹ- và điều đó tôi chắc chắn không phải là hiếm. Thật đáng buồn, nhưng làm ơn, làm ơn xin đừng coi bác sĩ là từ mẫu hay mẹ hiền gì đó. Ở thời điểm hiện tại, trong hệ thống y tế của thiên đường, họ không có cách nào làm từ mẫu của ai cả.

Mặt khác, phải thấy là bạn có quyền lựa chọn. Trước khi đi khám bệnh, xin chọn bác sĩ. Muốn đi bệnh viện, nên chọn nơi mình tin tưởng. Nếu đã lựa chọn, xin đừng la lối trách móc về lựa chọn của mình. Biết là vào BVCR sẽ đông, sẽ chờ đợi nhưng nếu bạn đã chọn nó, thì đừng trách móc khi chờ. Nếu không muốn chờ, hãy hẹn ở FV hay một vài bệnh viện tư nào khác. Nếu nhận định bác sĩ khám cho bạn là không tốt, hãy đổi bác sĩ. Nếu thấy bệnh viện này quá tệ, hãy đổi bệnh viện. Nếu thấy cả cái ngành Y này quá bết bát, hãy đi Singapore, đi Mỹ. Những trường hợp khó khăn như ca viêm tụy cấp này thực sự không nhiều.

Cuối cùng, xin bạn đừng kỳ thị mà cho y tế Việt Nam là luôn luôn tệ và y tế nước ngoài luôn luôn hoàn hảo. Có dịp sẽ kể cho các bạn về những hạt sạn trong y tế xứ người. Giờ thì hãy đọc tạm dưới đây một chia sẽ về y tế Thụy Sĩ, nơi được đánh giá rất cao về chăm sóc y tế.

  • Là bác sĩ, y tá hay liên quan: Tôi kính phục và trân trọng các bạn vì vẫn kiên trì bám trụ trong một môi trường vất vả và bị căm ghét như thế. Nghề y không đáng bị như thế nhưng ta đang gánh chịu hậu quả từ việc làm của những người khác. Tôi kính phục những người bạn vẫn miệt mài điều trị, nghiên cứu, vẫn giữ được sự mềm mỏng và sự nhiệt tình với từng bệnh nhân mỗi ngày. Tôi cũng tôn trọng những người đã quá mệt mỏi, không còn xem nghề y là cái nghiệp mà chỉ còn là cái nghề để sinh sống qua ngày. Họ không nghỉ việc, không để cho sai sót xảy ra thì đã là một kỳ tích rồi.
    Đáng tiếc, như một đồng nghiệp nhận định dưới đây: Nothing will change, tôi không nghĩ ngành mình sẽ thay đổi gì trong nhiều năm tới. Trừ khi có thay đổi tận gốc rễ các quyết sách cấp quốc gia, những tồn tại vẫn sẽ tiếp tục tồn tại, những bất cập sẽ bất cập thêm và những lời mạt sát sẽ tiếp tục diễn ra trong những ngày tháng tới. Vì vậy, nếu người bệnh phải thích nghi với một ngành Y méo mó, người làm y khoa cũng phải tự thích nghi với môi trường đó, như loài xương rồng trong sa mạc.
    Có một bạn comment cực hay như thế này, nếu than phiền là dư luận trách mắng làm cho chúng ta trở nên mất niềm tin và trở thành vô cảm, vậy cuối cùng thì điều trách mắng vu vơ ban đầu lại trở thành sự thực? Quả thực có một cái vòng lẩn quẩn ở đây, mà việc thoát ra hay ở lại phụ thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người.
  • Về bản thân: Tôi chỉ là một con ốc không may bị rớt khỏi chỗ của nó trong cái guồng máy mà các bạn đang nguyền rủa. Mỗi ngày, tôi có những người em, những học trò than thở về công việc và áp lực, nhiều đến mức tôi luôn cảm thấy mình đang sống và đang làm việc trong cái guồng máy đó. Bởi vậy, khi dùng đại từ “chúng tôi”, tôi không cảm thấy chút ngọng nghịu hay do dự. Bất kể các bạn đang nghĩ thế nào về BVCR, tôi vẫn rất tự hào khi đã từng là thành viên của tập thể này. Ở đó, chúng tôi đã có nhiều sai lầm, nhưng cũng đã làm được không ít điều kỳ diệu. Và đôi khi, chỉ đến lúc người ta bước ra ngoài và nhìn lại, thì mới thấy được trọn vẹn những cái đẹp của những gì mình từng quen biết.

Tài liệu tham khảo

https://www.facebook.com/quang.vo.9461/posts/1802049636514829

Nếu bài viết hữu ích, bạn thích hãy bấm LIKE và SHARE để ủng hộ nhé.