Thứ Sáu , 1 Tháng Bảy 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 18)

Bài viết thứ 18 trong 22 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021- 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 18:

BÊN NHAU NGÀY MƯA – NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG HÀNH CÙNG BỆNH NHÂN UNG THƯ

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 18)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 18)

“Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng…

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.”

(trích từ Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư” của Ban tổ chức Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”)

Đúng như vậy, để hưởng ứng chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” vừa qua tôi đã viết bài về trường hợp của tôi “TÔI ĐI CHỮA UNG THƯ VỚI HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG”.

Cũng trong 2 năm, vừa phẫu thuật và hóa trị tôi đã được gặp rất nhiều bệnh nhân với nhiều loại ung thư khác nhau, nhẹ có nặng có. Cùng với các bệnh nhân ấy tôi cũng đã được gặp rất nhiều người đi theo để chăm sóc bệnh nhân của mình, nam có nữ có già có trẻ có, tất cả đều chung một hoàn cảnh và một mục đích là chăm sóc cho người nhà của mình chóng hồi phục sức khỏe, vì vậy tôi nghĩ mình cần phải viết thêm bài nữa để nói về những con người ấy. Để mọi người thấy rất đúng rằng: “Bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật”.

Trước hết, các bạn phải thấy được hoàn cảnh của những người đi theo bệnh nhân vất vả như thế nào (tôi chỉ kể về tình trạng ở bệnh viện thông thường không viết về bệnh nhân nằm phòng tự chọn) thì mới hiểu được sự đóng góp trong việc chăm sóc bệnh nhân ung thư vĩ đại như thế nào.

Sáng sớm từ nơi ngủ (hành lang bệnh viện, nhà trọ, nhà nghỉ) là họ đã phải mang theo đồ ăn sáng tự mua cho bệnh nhân (nếu bệnh nhân không ăn ở bệnh viện). Giờ làm việc, khi người nhà bệnh nhân phải ra ngoài không được ở trong bệnh viện thì họ lại phải về nhà trọ hoặc lang thang ngoài phố, đợi đến bữa ăn trưa hay ăn tối rồi đi mua đồ ăn thức uống cho bệnh nhân mang vào. Buổi tối nơi ngủ của họ là hành lang của bệnh viện, phải túc trực để nếu có việc người nhà cần vào ban đêm là có mặt. Mùa nóng lo quạt, mùa lạnh lo chăn, phải tự lo sao để có thể ngủ được qua đêm, tiếp tục công việc phục vụ bệnh nhân của ngày hôm sau.

Đây là những câu chuyện tôi ấn tượng nhất:

Câu chuyện thứ nhất là về một cặp vợ chồng già, bà là bệnh nhân đã ngoài 70 tuổi, bệnh nặng, di căn đến xương nên bà luôn đau đớn khắp người. Động nhẹ vào người bà là bà đau, ngồi lên nằm xuống là bà đau. Bà đi xét nghiệm hay đi khám bệnh đều phải bằng xe lăn. Bà đại, tiểu tiện tại giường bằng bô dẹt. Nằm xuống hay ngồi dậy bà phải có người đỡ, thay bỉm hay thay quần áo cũng phải nhờ người khác. Rồi quà sáng, cơm trưa, cơm tối tất cả đều được chỉ một người duy nhất là ông – chồng bà – một cụ ông đã 78 tuổi nhưng còn rất khỏe mạnh đi theo để phục vụ bà. Điều tôi hết sức ấn tượng và khâm phục ông là trong những lúc bà đau đớn thì hay cáu gắt thậm chí cả “mắng mỏ” ông vẫn luôn giữ được nét mặt vui vẻ và bình thản. Ông làm mọi thứ hết sức nhẹ nhàng, cẩn thận để bà được vui lòng và yên tâm điều trị. Không những thế, ông còn luôn giúp đỡ các bệnh nhân khác trong phòng những việc ông có thể làm được như đi mua cơm hộ, đi lấy nước… Vì vậy các bệnh nhân ở cùng phòng với bà đều quý mến ông, coi ông như cha chú mình vậy. Nhiều đợt tôi gặp ông khi đi điều trị cho đến khi tôi đã điều trị xong vẫn còn gặp ông, chỉ có mỗi mình ông đi với bà vì bà chưa điều trị xong. Chia tay với ông, tôi thấy ông vẫn vui vẻ như bất cứ lúc nào, hoàn toàn yên tâm với công việc đi chăm sóc vợ của mình, không một lời kêu ca phàn nàn.

Tôi luôn mong ước rằng giá như tất cả các bệnh nhân ung thư chúng ta luôn có được những người thân đi theo chăm sóc được như ông thì bệnh nhân ung thư khi ấy quả là những người hạnh phúc và nỗi đau của bệnh tật đúng là đã được xoa dịu thật sự.

Tóm lại, đi chăm sóc người bệnh ở bệnh viện nhất là bệnh nhân ung thư phải kéo dài thời gian hàng năm trời quả thật công việc ấy là một công việc vất vả nhất trong xã hội hiện nay (theo tôi nghĩ). Để làm được và làm tốt cho người thân của mình thì không dễ dàng chút nào. Công việc ấy đòi hỏi sự kiên nhẫn, luôn giữ cho mình có sức khỏe và tâm trạng vui vẻ để yên tâm chăm sóc bệnh nhân ung thư được lâu dài. Cũng vì thế, bệnh nhân ung thư chúng ta lại càng phải hết sức thông cảm và chia sẻ tình thương yêu với người thân của mình, cố gắng yên tâm chữa bệnh để những người trong gia đình lại càng yên tâm hơn nữa.

Câu chuyện thứ hai là về một cụ bà 85 tuổi đến từ Thái Bình, người bé nhỏ, đến bệnh viện để phẫu thuật (tôi không nhớ bệnh của cụ). Vì lý do sức khỏe, trước khi phẫu thuật bệnh viện yêu cầu gia đình phải tiếp cho cụ ba bịch máu. Tiếp xong máu, cụ cũng làm các thủ tục trước khi phẫu thuật như mọi người là uống 3 lít nước hòa với 3 gói bột để vệ sinh đường ruột. Trong khi nhiều bệnh nhân nữ trẻ tuổi còn nhăn nhó mà chưa uống hết được đủ 3 lít nước này thì cụ cứ lặng lẽ uống rất nhanh chóng. Thủ tục tiếp theo là tắm vào buổi sáng trước khi mổ, tắm xong hơi lạnh cụ lại lặng lẽ khoác chiếc ga giường cho đỡ lạnh rồi ngồi trên giường chờ đến lượt lên bàn mổ. Điều gây ấn tương với tôi và mọi người là tuy rất cao tuổi và phải đối mặt với mọi thử thách của một bệnh nhân trước khi lên bàn mổ nhưng cụ không hề nhăn nhó, kêu ca hay phàn nàn điều gì với con cháu, cụ cứ lặng lẽ làm theo quy định rất nghiêm túc. Chính vì với một cụ già 85 tuổi, việc cụ làm rất bình thản, nhẹ nhàng đã làm tôi vô cùng kính nể. Không cần dùng từ gì thật “kêu” để tung hô cụ, sự kiên cường một cách rất lặng lẽ và nghiêm túc của cụ đã nói lên tất cả sự dũng cảm của một nữ bệnh nhân.

Câu chuyện thứ ba về một bệnh nhân ung thư là cán bộ quân đội đã về hưu. Vợ ông đi theo để phục vụ ông, mỗi sáng bà đến hỏi ông: “Ông ăn gì, để tôi mua?”. Có lúc ông cũng cáu kỉnh: “Chốc tôi thích ăn gì, thì tôi bảo”, thế là bà lại lặng lẽ ngồi đợi ông suy nghĩ rồi mới đi mua. Ông cao đến 1m70 còn bà chỉ cao chừng có 1m50, nhưng mỗi khi ông đi vệ sinh có chai truyền gắn kim ở tay thì bà luôn để ông đi trước với hai tay thảnh thơi còn bà thì giành cầm chai hóa chất giơ lên cao đi sau ông. Buổi tối trời nóng, để được ngủ nhờ điều hòa của phòng bệnh viện, bà xin với bệnh viện được ngủ dưới gầm giường của ông. Đến đêm, nếu ông cần đi vệ sinh đã có bà sẵn sàng hỗ trợ như mọi lần. Nhìn hình ảnh người phụ nữ đi chăm sóc chồng ở bệnh viện tôi thấy thực sự xúc động vì chắc gì phụ nữ ở các nước khác có làm được như phụ nữ Việt Nam chúng mình, đúng không các bạn?

Kể lại những câu chuyện mà tôi được chứng kiến khi đi chữa bệnh ung thư tôi càng thấm thía một điều: “Bệnh nhân ung thư không bao giờ cô đơn khi chúng ta có những người đồng hành cần cù, nhẫn nại, sẵn sàng chia sẻ mọi nỗi vất vả, nhọc nhằn. Và cũng vì thế mà mọi nỗi đau của bệnh tật đều được xoa dịu một cách nhẹ nhàng và ấm áp.

Cầu chúc cho các bạn đang là bệnh nhân ung thư luôn có được những tấm lòng yêu thương từ những người thân trong gia đình và bạn bè của mình, để chúng ta có thể chữa được căn bệnh dù có hiểm nghèo nhưng có thể hiệu quả và phục hồi sức khỏe.

Người viết: Phạm Thị Lũng Hà

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 16)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 17)