Thứ Sáu , 30 Tháng Chín 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 31)

Bài viết thứ 31 trong 37 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 
Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021 – 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 31:

SỞ TRƯỜNG CỦA BỐ – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa số 31
Bên nhau ngày mưa số 31

Sở trường của bố là gì nhỉ? Phải rồi, là uống rượu.

Mỗi ngày, bố có thể uống 4-5 bận rượu xếch, nhăm nhi ít quả ổi, cóc xanh hay bì đậu luộc. Vài lần bố đi khám sức khoẻ, bác sĩ bảo không có vấn đề gì, chỉ là gan hơi to vì rượu. Bố bỏ rượu đi là sẽ ổn.

Ấy vậy mà lần đó bố ho hắng cả tháng trời, nghĩ chắc do bố hút thuốc lá, bởi không hút nữa bố lại chẳng ho. Ăn cưới xong, bố sốt nằm mấy ngày liền, mọi người đưa bố đi khám bệnh nghĩ chừng lại gan to. Thế nhưng, 12h trưa tôi vừa tan lớp, nhận được điện thoại từ nhà gọi lên, rằng bố có khối u ở phổi, chờ nhập viện thôi!

Mọi thứ trước mắt tôi gần như sụp đổ. U phổi thì có mấy cơ hội là lành đâu cơ chứ? Tôi không tin vào chẩn đoán bác sĩ, chắc họ nhầm, rồi tự trấn an và tiếp tục dạy học để nhanh về với bố.

Chẳng biết tôi đã về như thế nào. Lúc ấy, trong tôi chỉ là những suy nghĩ lẫn lộn, muốn khóc thật to mà sao ôi khó quá!

Vào thăm bố, tôi buồn rất nhiều nhưng chẳng thể khóc trước mặt ông. Để dấu nỗi buồn, tôi chạy đi chuẩn bị những vật dụng nhỏ nhất cho bố nhập viện, từ chiếc thẻ điện thoại 100k, cái chậu hay gói tăm. Xong xuôi, tôi trốn vào một góc tường rồi khóc. Khóc như chưa bao giờ tôi được khóc.

Những ngày hôm sau, tôi tìm đến tất cả mọi nơi có thể, đến nhà bác Hán Văn Tình, nhắn tin cho chị Hoa – vợ anh Trần Lập hỏi kinh nghiệm… May mắn mọi người chỉ bảo rất tận tình, còn cho thuốc cho sữa. Những đứa học trò biết chuyện, giúp đỡ tôi rất nhiều. Học xong chúng chở tôi sang K Tân Triều, đi khắp Hà Nội để lấy thuốc cho bố.

Thương lắm, đau lắm mà xót lắm! Bác sĩ dặn đưa bố về đi, không phải lên tuyến trên đâu vì đi đâu cũng thế. Bố sẽ không dài hơn 3 tháng. Tôi thuyết phục mọi người trong nhà hãy cho bố chuyển tuyến, dù phải làm xạ trị hay hoá trị bằng mọi giá tôi vẫn muốn được kéo dài thời gian ở bên ông nhưng chẳng ai đồng ý cả.

Tôi một mình đi tìm mua thuốc cho bố rồi lặng lẽ thu xếp mọi việc để nếu lời nói của bác sĩ có đúng, thì 3 tháng cuối cùng đó của bố phải là những tháng ngày hạnh phúc nhất. Tôi quyết định mình phải kết hôn, cho dù người đó mới ngày hôm qua chẳng là gì với tôi. Thế đó, bởi tôi nghĩ đến câu nói của ông.

“Bố ước trước khi bố mất bố có dâu có rể”, lúc ấy khóe mắt bố cay cay.

Bố bảo “Mọi người giấu bố nhưng ai vào thăm mắt cũng đỏ hoe là bố biết bệnh rồi”.

Vậy là đám cưới diễn ra chóng vánh chỉ sau hơn một tháng bố chuyển viện.

Còn tôi, hỏi có yêu ư? Chắc không?

Tôi chỉ đánh cược đời mình, ít ra nếu có ly hôn thì lúc đó chắc bố cũng không còn. Tôi chấp nhận ván bài này. Nhưng nhân định thắng thiên bố ạ! 36 tháng chứ không phải 3 tháng. Bố mất chẳng phải do tế bào K, mà do sốc phản vệ khi truyền đạm làm bố xa tôi … Thương bố nhưng tôi chẳng làm gì được hơn. Tôi nhớ bố rất nhiều!

“Cảm ơn bố đã sinh ra con và dạy con thành một người có ích”. Tôi hy vọng bản thân có thể san sẻ, đồng cảm với người nhà bệnh nhân ung thư ngoài kia. Dẫu biết khi nghe tin người thân có bệnh, hãy động viên, chia sẻ, tạo ra những điều tích cực giúp họ mạnh mẽ và cố gắng hơn mỗi ngày.

Người viết: Phương Linh