Thứ Hai , 26 Tháng Chín 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 10)

Bài viết thứ 10 trong 35 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021- 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 10:

KHÔNG CHỈ BÊN NHAU NGÀY MƯA MÀ CÒN CẢ NGÀY NẮNG VÀ NHỮNG NGÀY GIÔNG BÃO

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 10)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 10)

Vào cuối năm 2018, bệnh nhân bà ngoại (71 tuổi) bị đau tức bụng, đi khám phát hiện ra ung thư buồng trứng giai đoạn 3C. Trong khi nhà nhà chuẩn bị tinh thần ăn Tết thì gia đình mình lên dây cót để chữa bệnh cho bà.

Nhân vật con gái mới sinh con 5 tháng, tạm sắp xếp công việc bỉm sữa sang một bên để ưu tiên hàng đầu cho việc chạy chữa bệnh cho mẹ. Từ bệnh viện huyện, bệnh viện tỉnh, bệnh viện Từ Dũ, bệnh viện Quốc tế và điểm kết là Bệnh viện Ung bướu Sài Gòn.

Nhân vật ông ngoại (cũng đã 71 tuổi) chân yếu tay mềm, không đủ nhanh nhẹn và không đủ sức để đẩy xe lăn nên được phân công nhiệm vụ trông trẻ.

Các nhân vật con trai, con dâu, con rể tăng cường đi làm tăng ca để kiếm tiền chữa bệnh.

Và cuối cùng là nhân vật háu 5 tháng tuổi, vì còn bú mẹ nên không xa mẹ quá 2,3 tiếng được. Quãng đường từ Bình Dương lên bệnh viện Ung bướu, trên xe ô tô bao thuê nguyên ngày ngoài hành trang chữa bệnh còn chất đầy nào tã bỉm, nào sữa, nào đồ chơi và quần áo sơ sinh. Cứ 4h sáng là 1 bệnh nhân, 1 người già, 1 mẹ bỉm và 1 trẻ nít lại lên xe, vượt hơn 30km để tham gia vào đội ngũ hùng hậu của bệnh viện. Hết hơn 2 tuần để chuẩn bị tất cả từ siêu âm, CT, chụp MRI, xét nghiệm, bác sĩ hội chẩn và có lịch mổ. Cứ đến bệnh viện là mẹ đưa bà vào bốc số, chờ khám thì anh bạn nhỏ ở dưới xe với ông. Bác tài xế đậu xe gần cổng bệnh viện một chút để mẹ chạy lên chạy xuống cho bé ăn. Có những lúc mẹ theo việc, quá giờ ăn mà không kịp chạy xuống, bạn nhỏ ở dưới xe khóc hết nước mắt, mỗi khi thấy có người mặc áo màu giống áo mẹ là la lên thất thanh. Mấy cô, mấy chú bán tạp hóa gần đó tưởng bé đói mang bánh cho bé. Nhưng không xoa dịu được cơn khóc đói khan cả cổ đó, mặc dù đã chuẩn bị sữa bình nhưng anh bạn nhỏ nhất quyết không uống và chỉ chờ mẹ.

Rồi những ngày đó cũng đi qua, bà ngoại mổ xong 1 tuần là cả nhà về ăn Tết. Sau Tết thì bắt đầu vào hoá chất 3 tuần 1 lần, hết 6 toa thì bệnh ổn, được nghỉ ngơi 3 tháng là tái phát. Và như thế lần lượt từ pháp đồ hoá chất này đến pháp đồ hoá chất khác liên tiếp, không ngừng nghỉ, cả gia đình cũng đã đi qua quãng đường từ 2018 đến nay là gần hết 2021 rồi. Hôm nay ngồi viết những dòng này, cũng là ngày thứ 4 quen thuộc vào hoá chất, hiện giờ 2 mẹ con cũng đang chờ đến giờ khám, để vào hoá chất tiếp. Nhớ 2 tháng trước, lúc đó cả gia đình cùng nhiễm covid, từ người già, người trẻ và con nít. Lúc đó lo sợ qua đại dịch này nhà mình không còn đủ thành viên và lo sợ nhất là bà ngoại. Nhưng với tinh thần chiến đấu kiên cường của bà, cùng những màn hát hò líu lo của bạn nhỏ (chàng trai nhỏ năm nào giờ đã biết hát rồi), thì sau 1 tuần phải thở oxi thì bà đã hồi phục lại. Sau đó, hậu quả của Covid là bà lại nhập viện để hút dịch tim phổi, mổ nội soi mở cửa sổ màng tim…

Bởi vậy nên những giờ phút ngồi chờ đến giờ khám như này bên người thân cũng thấy quý giá vô cùng. Cuộc chiến cùng K buồng trứng vẫn còn dài và nhiều gian nan, còn nhiều đau đớn. Nhưng mẹ hãy tin là luôn có chồng, các con, các cháu bên cạnh mẹ, mẹ nhé.

GIA ĐÌNH MÌNH KHÔNG CHỈ CÙNG NHAU ĐI QUA NGÀY MƯA, ĐI QUA NGÀY NẮNG MÀ CÒN CÙNG NẮM TAY NHAU VƯỢT QUA NHỮNG NGÀY GIÔNG BÃO.

Xin cảm ơn cô, chú, anh, chị đã đọc bài viết của cháu/em!

CHÚC TẤT CẢ MỌI THÀNH VIÊN LUÔN KIÊN CƯỜNG CHIẾN ĐẤU VÀ CHIẾN THẮNG!

Xin mượn lời của Bác Sĩ  “CUỘC CHIẾN VỚI UNG THƯ LÀ CUỘC CHIẾN VỚI CHÍNH MÌNH”, cố gắng lên ạ!

Người viết: Tra Giang Nguyen

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 8)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 9)