Chủ Nhật , 3 Tháng Bảy 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 19)

Bài viết thứ 19 trong 24 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021- 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 19:

BÊN NHAU NGÀY MƯA – GIÁ MÀ ĐƯỢC ÔM EM LẦN NỮA!

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 19)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 19)

Thêm rằm tháng tám này là đúng tám năm, cả nhà mình ai cũng nhớ đó là ngày sinh nhật em dù em đã mất hơn 8 năm rồi (kể từ năm 2012).

Đặc điểm người Á Đông hay tính cách riêng của người trong gia đình mình ít biểu hiện tình cảm bằng cử chỉ thân mật yêu thương?

Chị nhớ tám tháng cuối cùng của em (khi em không còn có thể đứng và bước đi trên đôi chân của mình nữa) tất cả chị em đều thay nhau ở cạnh giường bệnh em. Ai cũng muốn làm mọi điều cho em vui, người xoa tay bóp chân, người gải lưng gải đầu, có khi đàn hát cùng nhau…

Những ngày đó làm sao quên!

Ba ngày cuối cùng của em khi mà cả việc hít thở cũng còn khó đối với em, em thều thào nói: “Cho em ôm miếng”, chị vừa xúc động vừa ngạc nhiên. Chị cứ ngỡ rồi em sẽ khỏe lại, rồi sẽ trở lại như những ngày trước, chị chưa chuẩn bị cho thời khắc này – thời khắc sau cùng. Em dang cánh tay yếu ớt về phía chị, chị cúi xuống cảm nhận được những cái vỗ nhẹ trên lưng thắm thiết bao tình thương yêu…

Giờ đây, mỗi Trung Thu nhớ em, cả nhà nhớ em. Trên di ảnh, em vẫn nở nụ cười xinh đẹp ở tuổi 48, chị ước gì: “Giá mà được ôm em lần nữa!”.

Tại sao chúng ta cứ đợi đến lúc cuối cùng mới biểu lộ tình yêu thương cho nhau? Tại sao nghe ai đó trong gia đình bệnh nặng mới vội vã chạy về thăm? Tại sao đến giây phút cuối cùng chị em mới biết ôm nhau?

Và… lần đầu cũng là lần cuối chị trang điểm cho môi em tươi, cho má em hồng là lúc đôi mắt em đã khép lại ngàn thu.

Nhớ lại những ngày cuối của ba tôi cũng vậy, khi con gái mua được bộ đồ cho cha là khi cha đã ốm dần mặc không vừa nữa. Khi con gái gội đầu cho cha là lúc cha đã nằm trên giường bệnh. Khi con lau mặt cho cha, săm soi nặn những mụn cơm thâm đen hằn sâu trên khuôn mặt cha mới biết khuôn mặt thân yêu này từ lâu không được chăm sóc, không có bàn tay ve vuốt (kể cả bàn tay người vợ). Khi con thay áo mới cho cha, kì cọ từng ngón chân, mang đôi tất ấm cho cha…

Tất cả cũng là LẦN SAU CUỐI!

Tại sao ta cứ để đến khi muộn màng mới ngồi đây nói lời tiếc nuối?

GIÁ MÀ…

Viết cho những người thân của tôi đã đi xa: Ba tôi ung thư phổi (1998), em gái ung thư vú (2012).

Còn tôi đang điều trị ung thư vú giai đoạn 4…

Người viết: Ngoc Nguyen

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 17)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 18)