Thứ Tư , 10 Tháng Tám 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 23)

Bài viết thứ 23 trong 26 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021 – 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 23:

MIỀN KÝ ỨC – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 23)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 23)

Gió bấc đã về, trời ít mưa, không khí khô khô se lạnh, nước bắt đầu rút, ruộng đồng đến mùa gieo sạ và Tết cũng gần rồi. Với tôi, kí ức của con bé tuổi 13 của mùa gió bấc 22 năm về trước như mới hôm qua.

Tui nghe ba mẹ thì thầm với nhau và lõm bõm nghe câu chuyện mẹ nói, khi mẹ tắm trong lúc kì cọ thấy có cục u trong vú trái không đau cỡ bằng đầu ngón tay cái. Tui thấy mẹ chỉ hơi lo lắng xíu còn ba thì bảo để ra bác sĩ cho người ta xem.

Bác sĩ bảo có thể mẹ bị viêm tuyến sữa cho thuốc kháng sinh về uống 3-4 ngày gì đó. “Ở tuổi 38 mẹ sanh em đã cách 8 năm thì liên quan gì viêm tuyến sữa nữa”, mẹ thắc mắc.

Mẹ có người bạn trạc tuổi cũng bị cục u vú nhưng to hơn đã đi trung tâm ung bướu Hồ Chí Minh khám, bác sĩ bảo lành tính chỉ cần tiểu phẫu. Người bạn đó mong muốn mẹ đi khám trên đó cho yên tâm, còn xung quanh mẹ thì toàn chỉ Thầy đắp thuốc, dùng thuốc uống.

Mẹ cũng chần chừ rồi dùng thuốc Nam nhưng linh tính mách bảo hay ông bà phù hộ mà mẹ tính đi Sài Gòn một chuyến khám xem sao bất quá thì mổ một cái lấy ra thôi, mẹ nghĩ đơn giản là vậy.

Ngày hôm đó mẹ dặn: “Con ở nhà trông em, mẹ đi chừng vài bữa sẽ về”. Tui còn nhớ hôm đó mẹ mặc chiếc áo the vàng, đêm đó ba mẹ đi xe đêm của một nhà xe chở hàng hoá thương lái đi Sài Gòn buôn bán.

Nhà tui lúc đó không có điện thoại, phải nghe nhờ điện thoại của tiệm tạp hoá. Chiều đó, cách 2-3 ngày mẹ đi Sài Gòn, bà chủ quán lại báo có điện thoại mẹ gọi về. Hai chị em mừng quá chạy nhanh đến, tui liến thoắng: “Mẹ mẹ khi nào về, mẹ ơi”. Đầu dây bên kia là một giọng rưng rưng, mẹ nói trong nước mắt: “Mẹ bị ung thư rồi con ơi”. Một thoáng im lặng, rồi tui nghe giọng ba dặn dò hai chị em: “Vài bữa ba mẹ về”.

Tui khóc thút thít khi đang nấu nồi canh rau ngót cho thằng em tám tuổi ăn chiều. Nó hỏi mẹ về chưa chị, sao chị khóc, rồi nó nghe tui khóc nó cũng khóc theo.

Đứa con gái mới bước vào tuổi dậy thì nghe đến hai từ ung thư nó chỉ hiểu là bệnh gì nặng lắm ghê lắm. Nó cũng nhớ rằng, đâu mấy tuần trước nó nghe loáng thoáng trên ti vi một bà người Mỹ mắc ung thư đang điều trị một loại thuốc gì đó hy vọng tăng tỉ lệ sống sau năm năm, nó chả hiểu gì cả.

Mấy hôm sau thì ba mẹ về, chị em tui mừng quýnh nhưng mẹ tui thì tâm trạng như sụp đổ. Mẹ khóc rất nhiều và tiều tụy đi rõ.

Tình trạng mẹ năm đó tui nhớ được là bác sĩ chẩn đoán ung thư vú T2N1. Do còn khoảng chưa đầy 2 tháng thì Tết nên bác sĩ bảo mẹ về chờ qua Tết mổ vì không xếp được lịch.

Mỗi đêm tui nằm bên mẹ thấy ba an ủi mẹ rất nhiều, ba là chỗ dựa cho mẹ. Tui lấy tay sờ cục u trong vú mẹ, giờ đã thêm 2 cục nữa gần đó và núm vú lún xuống tụt vào trong. Mẹ nói mong ước của mẹ là sống đến hai con lớn khôn chứ còn bé quá mẹ có bề gì sẽ khổ lắm, nước mắt tui vẫn trào ra khi viết những dòng này.

Rồi cái Tết ảm đạm ấy cũng qua, mẹ tui lao vào cuộc chiến giành giật mạng sống suốt một năm trường. Mẹ đi về Sài Gòn như cơm bữa, ba mẹ còn ở lại Sài Gòn hơn một tháng sau phẫu thuật. Tôi đã nhìn thấy tóc mẹ rụng dần, những lần mẹ nôn mửa và nước da vàng xanh tái của mẹ trong những ngày tháng kiên cường đó.

Mẹ tui không mạnh mẽ lắm đâu, có những lúc tui thấy mẹ trốn ra góc bếp khóc với ba: “Thà chết còn sướng hơn ông ơi”. Nhưng ba tui luôn kiên định rằng sẽ vượt qua bão tố. Những lời an ủi, những món ăn quê sạch và ngon dành cho mẹ với tình thương đong đầy của ba.

Sau này tui mới hiểu chính người nuôi bệnh cũng là một phương thuốc thần kì cho người bệnh. Ba lo từ bác sĩ mổ, luôn nhờ bác sĩ tư vấn thuốc tăng thể trạng hậu phẫu, thuốc chống nôn để mẹ không lần nào bị ngưng hoá trị vì yếu mệt. Nhưng cũng là mẹ, mẹ rất kiên cường để chiến đấu những lần hoá trị sau. Mẹ đi một mình về mình ên, lần nào cũng không quên mua quà cho hai đứa trẻ dại quê mùa chưa biết mùi phố thị. Mùi bánh mì thơm lừng, mùi của những loại trái cây lạ mà tụi tui chỉ thấy trên ti vi và những cuốn sách tìm hiểu về ung thư của bác Chấn Hùng, tui đọc đi đọc lại gần thuộc lòng.

Giờ đây mẹ đã 60, bệnh nền là ung thư vú đã trị khỏi 22 năm và mổ bướu giáp lành tính (cắt gần trọn tuyến giáp). Mẹ vẫn khoẻ, có điều hơi khó tánh hơn xíu với chị em tui thôi…

Mong sự chữa lành bệnh tật trên thân thể sẽ đến với mọi thân thể đang có bệnh! Xin cảm tạ!

Người viết: Lâm Cánh Thư

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 21)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 22)