Thứ Bảy , 13 Tháng Tám 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 24)

Bài viết thứ 24 trong 26 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021 – 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 24:

80 TUỔI THÌ ĐÃ SAO – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 24)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 24)

Thiên đang nằm vật vờ thì một bệnh nhân cạnh giường Rộ hỏi với sang:

– Thiên ơi

– Dạ

– Cháu có xem “Cá mực hầm mật” không?

Ôi mẹ ơi! Thiên có nghe nhầm không thế? Gì cơ? Cá mực hầm mật? Thiên chưa tin lắm nên hỏi lại.

– Sao ạ? Cá mực hầm mật ạ?

– Ừ, Cá mực hầm mật í

Thôi xong, đúng Cá mực hầm mật thật rồi. Thiên vô cùng ngạc nhiên, thêm tí sốc vì người hỏi Thiên về bộ phim ấy là cụ Nguyệt, cụ Nguyệt nhé mọi người.

Cụ Nguyệt năm nay 79 tuổi. Ôi! Cụ thao thao bất tuyệt, phân tích kỹ lưỡng từng tình huống, nhân vật, đối thoại trong “Cá mực hầm mật” cho Thiên nghe. Cụ khen Hàn Thương Ngôn lạnh lùng nhưng lại vô cùng tình cảm. Cụ Nguyệt bảo: “Phim ngôn tình nhưng lại rất sâu sắc, đừng bảo phim ngôn tình này nọ, từng câu nói trong phim rất chi là triết lý”.

Rồi cụ còn xem luôn phần 2 của phim này có tên “Thân ái chí ái” nữa kìa, nhưng cụ bảo phần 2 thua phần 1.

Cụ Nguyệt lớn tuổi nhất phòng bệnh. Lúc mới vào, cụ ngồi xe lăn vì đợt này cụ tái bệnh. Anh con trai dẫn cụ vào và thuê một người em thân thiết chăm bà. Hai bà cứ tỉ tê cùng nhau, ăn ngủ…

Rộ trêu cụ Nguyệt nên thường gọi cụ là “bé Nguyệt”. Mỗi lần Thiên Rộ trêu cụ là cụ giả vờ dỗi. Có hôm Rộ cứ giả vờ thở dài, cụ bảo: “Tao ném cho mày một quả dừa bây giờ”.

Có lần đến bữa cơm, Thiên cứ ngồi bóc tôm nhai ngấu nghiến mà không bóc cho Rộ ăn. Cụ ngồi bên “soi”: “Này Thiên, mày không bóc tôm cho thằng Hùng ăn à? Người ốm mà không chăm nó tí à?”.

Cụ Nguyệt vốn là giáo viên dạy Sinh cấp 3, là con gái gốc thủ đô chính hiệu. Có hôm cụ quay qua Thiên hỏi: “Này, cái gọi là tự do trên mạng như bà Phương Hằng hay nói gọi là gì ấy Thiên nhỉ?” Thiên bảo là “lai chim”, cụ gật gù “à, lai chim, bà vừa được nghe cái cô kia lai chim hát về Hà Nội, bà nhớ quá, nhớ những ngày còn trẻ…”

Mới lúc đầu cụ Nguyệt vào phòng, trông cụ đi xe lăn ai cũng ái ngại. Thế mà mỗi lần nhạc chuông điện thoại cụ kêu lên “Yêu bà nội, cháu yêu bà nội” từ tiếng hát của cô bé nào đấy là cả phòng lại cười rầm lên, vui vẻ như chưa từng có. Đêm đến, nhiều lúc cụ còn tự dậy đi vệ sinh mà không cần làm phiền đến người chăm mình.

Cụ 79 tuổi nhưng da dẻ chẳng thua chị em 30 đâu á. Da cụ trắng nõn, đúng kiểu của con gái Hà Nội xưa, không một chút đồi mồi, căng bóng, cũng hiếm nếp nhăn, thậm chí vẫn chưa bị rơi rụng mất em răng nào.

Cụ Nguyệt vẫn rất tinh tường và biết chăm sóc bản thân rất tốt. Giờ tiêm tiểu đường, cụ cài hẹn giờ nhưng mỗi lần cụ tiêm xong thì điện thoại mới báo, nghĩa là cụ cài giờ cho đỡ quên, nhưng dường như cụ chưa bao giờ quên công việc chăm sóc sức khoẻ của mình.

Cụ còn mang cả một chiếc lô tóc, vài ba ngày lại thấy cụ lô chút tóc mái của mình để nó vào nếp.

Ôi, đáng yêu không để đâu cho hết cụ Nguyệt ạ!

Người viết: Thiên Thiên

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 22)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 23)