Thứ Sáu , 30 Tháng Chín 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 27)

Bài viết thứ 27 trong 37 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 
Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021 – 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 27:

THƠ VIẾT CHO CHÚNG TA – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Kỷ niệm ngày cưới, 15/12/2002 – 15/12/2021
Bên nhau ngày mưa số 27 (02)
Bên nhau ngày mưa số 27

Đã lâu rồi em chẳng thiết làm thơ

Bởi trong em đau buồn và trăn trở

Nỗi đa đoan buộc chìm trong tiềm thức

Trước hung tin anh mắc bệnh hiểm nghèo

Anh phận đời sớm mất mẹ, lìa cha

Cuộc sống đói nghèo phải bắt cua, mò cá

Cơm không đủ no, tiền không đủ đóng học

Đông lạnh về thiếu hơi ấm mẹ, cha…

Mình gặp nhau vô tình nhưng tương ngộ

Anh đi làm, em vẫn độ sinh viên

Tuy không chung một con đường sự nghiệp

Nhưng tương phùng một bến đậu tình duyên

Đến với anh, em chỉ ước một điều

Thật giản đơn từ đáy lòng sâu thẳm

Đó là sự yêu thương và bù đắp

Cho những gì anh đã thiếu và mất đi

Ta chân thành vun vén cho tình duyên

Về bên nhau xây ngôi nhà hạnh phúc

Chẳng có gì ngoài hai thiên thần nhỏ

Để mỗi ngày chỉ ngắm chúng cũng đủ say!

Rồi mùa thu anh thấy người không khoẻ

Hay ù tai và nước tiểu thẫm màu

Da vàng lên cộng thêm vài triệu chứng

Cả tháng trời mà không rõ nguyên nhân

Anh tự thân đi xét nghiệm, kiểm tra

Hai ngày sau vẫn chưa ra kết quả

Ngày thứ ba anh rụng rời, buồn bã

Bệnh án rõ ràng “u ác bóng vater”

Sau một tuần đi lại ngược xuôi

Lo thủ tục, giấy tờ thời covid

Anh nhập viện Bạch Mai, khoa Ngoại

Hai tuần sau nhận lịch mổ khối u

Anh bình tĩnh, kiên định và vô tư

Bảo em rằng rồi mai anh sẽ ổn

Hãy yên tâm, vì em và con nhỏ

Anh sẽ vượt qua để về với chúng ta…

9h30’ ngày 24/8/2020 tại toà nhà Q bệnh viện Bạch Mai

Anh được vào khu phẫu thuật nhà quy (Q)

Em hồi hộp chờ bên ngoài, khắc khoải

Ngóng tin anh, lòng em se thắt lại

Thương anh bội phần, hai mắt cứ nhoè đi…

Em nguyện cầu cho ca mổ thành công

Không rủi ro như người ta bàn tán

Tuy lo sợ nhưng trong lòng kiên định

Đặt niềm tin và hy vọng vào y khoa.

Nửa cuộc đời anh lận đận, long đong

Nay đổ bệnh, đành dở dang sự nghiệp

Bao kế hoạch, tương lai còn ấp ủ

Anh nhủ lòng phải gắng để làm xong!

Anh bệnh rồi, em tối ngày dày công

Vì anh vì con, em không thể gục ngã

Chăm chút từng miếng ăn, giấc ngủ

Mong anh phục hồi để trở lại mưu sinh

Anh cũng vì thương em và con nhỏ

Nên sớm chiều gắng vận động, thể thao

Lau dọn cửa nhà, cơm nước, áo quần

Để em chu toàn việc cơ quan, công sở

Cuộc sống này mình cho đi không kể

Sống thiện lành sao nỡ cảnh trớ trêu?!

Giờ mong sao thêm thời gian đoàn tụ

Để các con thêm khôn lớn, trưởng thành

Em hiểu rằng không chỉ mỗi mình anh

Mà ngoài kia vô vàn người cùng cảnh

Họ cũng mang trong mình trọng bệnh

Mỗi cuộc đời, mỗi số phận khác nhau

Vậy anh ơi, mình hãy vui lên sống

Dù có thế nào mình vẫn mãi yêu thương

Mỗi sớm dậy thấy con tim còn đập

Thấy bình minh là hạnh phúc ngập tràn

Nay kỷ niệm mười chín năm về trước

Ngày chúng ta chung bước về một nhà

Em mãi bên anh dù khó khăn, gian khổ

Không buông tay trong bất cứ hoàn cảnh nào!

Người viết: Hà Thị Quỳnh