Thứ Năm , 11 Tháng Tám 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 25)

Bài viết thứ 25 trong 26 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 
Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021 – 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 25:

BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 25)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 25)

Hôm ấy anh từ bệnh viện về, mở cửa anh nói liền: “Em ơi anh bị ung thư rồi, bác sĩ nội soi dặn nhớ hợp tác với bác sĩ, đừng nghe Đông y gì nha”.

Mình ngồi yên lặng suy nghĩ và thấm dần các hiện tượng như vết thương không lành, sụt ký,… đều xuất hiện ở anh mà mình không gắn với K thôi, lo lắng bàng hoàng tràn ngập lòng mình, phải làm sao đây K xuất hiện chỉ vài tuần là ra đi rồi. Mình lang thang trong sân tập thể dục mà nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng, chỉ chắc chắn một điều không làm cho người bệnh hoảng loạn theo mình.

Sau mấy ngày mình chấn tĩnh lại, phải tự ra quyết định, đối mặt với K và mạnh mẽ lên truyền lửa cho người bệnh.

Bắt đầu nhập viện vài ngày là mổ rồi, anh bị K trực tràng thấp phải đưa hậu môn nhân tạo ra ngoài, bao bỡ ngỡ khi chăm người bệnh. Sau một tuần bác sĩ cho ra viện, ở nhà được một ngày vui quá cho ăn nào là súp, nước ép,… đến tối anh đau bụng ói tội nghiệp quá vừa về nhà mà phải chạy cong đuôi cấp cứu, bác sĩ báo chuẩn bị mổ tắc ruột. Trời đất như đổ sập lần nữa, chỉ biết khấn cầu ông bà phù hộ cho anh.

5 ngày không ăn chỉ truyền đủ thứ hơn chục chai, rồi may mắn ruột cũng thông, anh xuống 11kg.

Chiều mưa lắc rắc anh gọi điện báo: “Em ơi, bác sĩ nói tuần sau truyền hoá chất”.

Chưa hồi sức đã truyền sao?

Hoảng thiệt, nhưng khi bình tĩnh lại mình nghĩ anh đủ sức thì bác sĩ mới cho truyền nên động viên anh.

Những ngày tháng vào thuốc quá nhiều bỡ ngỡ từ cách chăm người bệnh, thực phẩm, nước uống. Ngày đầu truyền về anh nằm im, phải dỗ anh dậy anh đi bộ cho máu huyết lưu thông, anh đi thấy người tỉnh táo hơn nên rất mừng. Thời gian trôi, rồi cũng qua 8 đợt truyền hoá chất.

Sau những ngày đối diện với K giống như học sinh lớp 1 tập viết, mình quyết tâm tìm đọc, tham gia nhóm Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, được chia sẻ những kinh nghiệm mình trải qua, học hỏi kiến thức mênh mông về K và quan trọng nhất xem nhóm như ngôi nhà của mình; được hỏi và nghe trả lời từ các bác sĩ, người bệnh và người chăm bệnh khắp mọi miền tổ quốc. Mình vẫn thầm cám ơn lòng nhân ái trong group đã động viên nâng đỡ mình rất nhiều trong suốt chặng đường đã qua.

Hôm nay đã 4 năm ngày chồng mình phát hiện ung thư, anh đã sống bình an. Chặng đường phía trước còn nhiều bất ngờ nhiều khó khăn nhưng mình sẽ vẫn vững bước đi vì luôn có sự chia sẻ an ủi của mọi người.

Người viết: Minh Ha Le Thi