Thứ Bảy , 24 Tháng Chín 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 5)

Bài viết thứ 5 trong 35 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021- 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 5:

KỂ VỀ MỘT CÔ BÉ SỢ CÔ ĐƠN – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 5)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 5)

Cô bé đó tên là Hoài cô sinh năm 2000. Là một cô bé ngây thơ ở tuổi 18. Cô đang đi làm và mơ ước sau này có một gia đình nhỏ và kiếm thật nhiều tiền để giúp mẹ và em, vì gia đình cô nghèo lắm. Cô đang đi làm công nhân không may mắn cô thấy đau tay và đi kiểm tra 4-5 bệnh viện thì kết quả cô phải nhập viện nghi ngờ có khối u.

Cô xuống viện K3, nơi đây bây giờ là gia đình thứ hai cũng như những bác sĩ là người bố thứ hai của cô.

Năm 2019 cô bị bệnh đến giờ đã được gần 3 năm. Cô đã trải qua 3 lần phẫu thuật, lần đầu cô phẫu thuật lấy u vào tháng 7/2019, lần 2 vẫn phẫu thuật đi kèm xạ trị vào tháng 10/2019, lần 3 vẫn là phẫu thuật nhưng cô phải cắt bỏ hết xương và ghép xương khác vào tháng 4 /2021.

Cô bị một căn bệnh dạng hiếm và đặc điểm dễ tái phát.

Hiện tại, cô đã điều trị và được ra viện. Nhưng hoàn cảnh cô khó khăn lắm. Để có được như ngày hôm nay trải qua đau đớn, tủi thân khi không có ai ở bên những lúc buồn nhất. Cô đi viện không có một xu dính túi, ngày cô đi viện chỉ biết trông vào bảo hiểm thôi. Khi cô nhập viện mổ chỉ biết nhờ mọi người giúp. Khi ở viện cô được mọi người tận tình giúp đỡ, nhường từng bữa ăn. Khi không có chỗ ở được một người lạ thuê phòng cho ,vì thấy 9h tối mà vẫn ở viện lang thang. Buồn nhất khi đến viện ai cũng có người đi cùng còn cô thì sao suốt quãng thời gian đó đến bây giờ cũng chỉ một mình mà thôi. Xung quanh bao nhiêu người mà chỉ một mình cô lạc lõng.

Một hôm, vào buổi sáng của năm 2021 tháng 4, cô nhận kết quả phẫu thuật khi bác sĩ nói bệnh cô khó chữa sẽ phải lựa chọn đánh đổi nhiều cái một là phẫu thuật lấy u, hai là cắt tay. Cô đã khóc một tiếng ở ngoài gốc cây khi ko biết làm sao. Cô không biết nói sao cho hết những gì cô nghĩ…

Lời cuối cùng cô muốn nói với mọi người rằng cô là một cô gái yếu đuối nhưng vẫn phải mạnh mẽ vượt qua khó khăn một mình khi không có ai ở bên cả.

Người viết: Nguyễn Thu Hoài

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 3)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 4)