Thứ Sáu , 7 Tháng Mười 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 12)

Bài viết thứ 12 trong 41 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021- 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 12:

HÀNH TRÌNH KHÔNG CÔ ĐƠN CỦA NHỮNG CHIẾN BINH ĐƠN ĐỘC – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 12)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 12)

Ung thư – hai từ làm cho con người ta sợ hãi bởi cảm giác “bị” treo bên cổ chiếc án tử định sẵn đang chờ đợi. Nhưng rồi, cuộc sống vốn rất nhiều biến cố rất nhiều bất ngờ khó tin đến ngỡ ngàng. Chúng ta không được báo trước về ngày mai, nhưng hôm nay và hôm qua, sau rất nhiều những gì đã trải qua đã chịu đựng, chúng ta đều biết cách chấp nhận – thích nghi – kiên trì và cố gắng!

Bất hạnh hơn nhiều nhưng là người kiên cường hơn bất cứ ai ngoài bầu trời bình yên kia. Ô cửa của tầng bảy chỉ đủ để trông thấy một khoảng viền mây trắng, nhưng nó đẹp đẽ hơn tất cả vầng mây xanh còn lại. Bởi chút ánh sáng ấy là hy vọng cũng là khát khao về một cuộc sống mai đây sẽ trở lại những tháng năm yên bình không đau đớn, ngày ngày bận rộn hết mình với bao dự định cho tương lai… rất nồng nhiệt và hồ hởi.

Là bệnh nhân ung thư, chính mình chịu đựng đau đớn mỏi mệt cùng thuốc thang đằng đẵng bất an, chính mình vượt lên đêm thâu dày vò căng thẳng chờ đợi, tự mình nghiến chặt cảm giác khó chịu, day dứt, lo sợ, bất lực, chán nản… Chúng ta đơn độc gánh gồng, đâu ai san nổi nỗi bi ai này của số mệnh mỗi người. Bước chân gắng gượng, làm chiến binh đơn độc nhưng hành trình gian nan may thay vẫn còn những hạnh phúc nhỏ bé, những niềm vui đơn thuần và những động lực trở thành lý do để ta tiếp tục không nản lòng mà chùn bước. Bên cạnh vẫn còn gia đình người thương yêu, bè bạn, anh chị, người cùng cảnh ngộ, y bác sĩ sát cánh giúp đỡ quan tâm và che chở rất nhiều.

Có thể bạn có một gia đình hoàn mỹ, bản tính bạn hoà đồng vui vẻ, cởi mở nên có rất nhiều mối quan hệ cùng nhiều người thân quen, bạn hữu, để chia sẻ cuộc sống muôn màu.

Cũng có thể bạn khuyết thiếu tình thương, thích sống hướng nội, yêu sự yên tĩnh thường thường lặng thinh, khép kín, bên bạn không có mấy người để tâm sự đêm dài. Cuộc sống xám trắng cứ nhàn nhạt trôi qua.

Không sao cả, dù cuộc đời của ta có như thế nào chăng nữa, ít nhất chúng ta VẪN CÒN SỐNG và còn CƠ HỘI, còn có thể NỖ LỰC còn có thể KIÊN CƯỜNG. Dẫu người đồng hành của bạn là ai, bao nhiêu người bên bạn, chỉ cần có người chăm sóc quan tâm, người an ủi động viên, người thương yêu nói cười cùng bạn. Chúng ta đã hạnh phúc thật nhiều!!!

Năm năm trôi qua kể từ khi bị ung thư máu, tôi từ cô nhóc mười bảy trở thành con nhỏ đôi mươi. Bao người từng gặp từng quen, đã ra đi hay còn ở lại, tôi vẫn đều cất riêng những nỗi niềm không viết thành tên trong tâm khảm. Người đồng hành sẵn lòng hy sinh luôn sát cánh chăm nom mỗi đợt điều trị đầy khó khăn. Người thân hỏi han an ủi, lo lắng,… Những nhắn nhủ nhỏ nhoi nhưng tất cả để tôi biết không thể vứt bỏ bao nhiêu hy sinh, bao sự cố gắng của cả gia đình để cố kéo dài sự sống bản thân tôi. Lúc quá đau đớn quá nản lòng lúc muốn rũ bỏ, họ là lý do để tôi kiên trì để tôi tin vào ngày mai và tin vào chính mình.

Những người bạn từ lạ thành quen, từ xa xôi vô tình gặp gỡ. Để dốc bầu tâm sự để thủ thỉ hay tám nhảm trò chuyện những chủ đề tận trời biển đều có thể moi móc. Tự bao giờ cũng thành “người nhà”, “anh chị em” chí cốt tụ tập, ríu rít ngoài hành lang, túm tụm trên ghế sắt. Niềm vui của chiến binh cũng thật là kỳ lạ. Hết thảy sẽ thành kỷ niệm hay ký ức, thành phần nào màu sắc điểm tô cho chặng đường tôi đang đi. Nếu có thể được so sánh, tôi nghĩ họ là những chùm hoa mọc từ khe đá, bé nhỏ nhưng mạnh mẽ thật nhiều.

Mong sao tất cả còn bên nhau mãi mãi. Trái tim cạnh nhau dẫu khoảng cách địa lý rất xa, thời gian cũng không chờ đợi.

Cảm ơn tất cả những gì đã đến và đã đi, đang xảy ra hay sẽ phải đến. Chặng hành trình vẫn còn, cuộc sống đương tiếp diễn. Tôi chỉ là một hạt bụi tầm thường, một chiến binh ất ơ trong rất nhiều chiến binh dũng cảm đang đương đầu với bệnh tật. Mọi người giỏi hơn mạnh mẽ hơn trưởng thành hơn rất rất nhiều, những cảm nhận chia sẻ này không là gì to tát nhưng là chuyện hạt cát trên bờ biển, muốn cùng mọi người chung một nhịp nối. Mong tất cả đều có thể vui vẻ tiếp tục chiến đấu, phép màu sẽ đến và hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười vì chúng ta nỗ lực không dừng lại. Cuộc sống mà, biết yêu cả những điều không hoàn mỹ!

Hẳn hành trình kia không chắc khi nào dứt, chặng đường dài vất vả không thấy điểm dừng nhưng tôi là “người kì cục”. Một ngày thì sống một ngày, một tháng sống trọn một tháng, một năm ngâm hết một năm. Tôi không kỳ vọng quá nhiều cũng không hi vọng gì lớn lao, tôi tin cuộc sống sẵn có sự an bài. Số phận giống như cuốn sổ sẵn hồi kết nhưng từng trang là chính ta viết nên. Không phải để buông xuôi phó mặc, biết sẽ đau đớn đấy biết nản lòng lắm đấy, biết sẽ nhiều gai chông và những lúc tuyệt vọng điên cuồng, nhưng từng ngày nỗ lực từng chút cố gắng, cứ sống như ta có thể sống – hết mình kiên cường – thiện lương- yêu thương – lạc quan – nhẫn nại cùng cảm thụ trọn vẹn khoảnh khắc của cuộc đời.

Cuốn sổ hết trang rồi cũng kết thúc, nhưng chúng ta sẽ giảm nhiều những điều không phải hối hận lẫn bao chuyện không cần phải tiếc nuối.

Vững tin!

Cuộc đời những chiến binh ung thư vốn bi thương mà vô cùng rực rỡ.

Người viết: Lam Thái Hòa 

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 10)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 11)