Thứ Hai , 16 Tháng Năm 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 13)

Bài viết thứ 13 trong 16 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021- 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 13:

CƠN MƯA MÙA ĐÔNG VÀ HAI CON VỊT Ế – BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 13)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 13)

Trời mưa tầm tã như trút hết những tủi hờn.

Mùa đông ngoài miền Bắc lạnh, mưa lại càng lạnh hơn. Các ngón tay đã bắt đầu tê cóng, tôi hơ tay lên cái lò quay vịt. Những giọt mưa rơi ào ào trên cái ô rồi vỡ tan tung tóe khắp mặt đất, tôi đứng co ro giữa ngã ba chợ.

Trên lò vẫn còn nguyên hai con, khách thưa dần, đã gần 9h tối rồi mà vẫn không có khách nào mua. Chắc tôi phải chờ thêm chút nữa biết đâu có người mua, chứ ế hai con thì ngày nay làm không có lãi. Giờ này chắc ngoài kia vẫn còn ai đó đang đội mưa mưu sinh giữa dòng đời nghiệt ngã. Có lẽ họ cũng như mình, dùng những giọt sức cuối cùng để chiến đấu, dành dụm những đồng tiền ít ỏi để lên viện điều trị, để lo toan gia đình, chỉ mong một ngày mai sẽ tươi sáng. Niềm tin lui bệnh không bao giờ tắt trong suy nghĩ những bệnh nhân ung thư.

Đúng rồi, chúng ta không thể bỏ cuộc.

Mưa hay những giọt nước mắt của mẹ, của cha hay của những người thân yêu tiếc thương cho một số phận.

Ung thư thật nghiệt ngã…

Chờ thêm một giờ nữa mà không có ai mua, mưa càng nặng hạt hơn.

Tôi biết sau cơn mưa rồi trời sẽ tạnh, rồi ngày mai tôi lại đi bán vịt quay vào mỗi buổi chiều. Những con đường làng quen thuộc; những người làng thân quen; những bữa cơm muộn có bố mẹ, vợ và đàn con đứng ngóng; những lời động viên vượt qua cơn bạo bệnh của những đồng bệnh nhân ung thư chính là động lực giúp tôi vượt qua những giới hạn của sự nghiệt ngã.

Tôi sẽ chấp nhận hết tất cả nhưng sẽ không bao giờ cho phép mình gục ngã, ngay cả trong suy nghĩ.

Sau cơn mưa trời lại sáng thôi cố gắng mọi người nhé!

Thân Ái!

Người viết: Pearl Vietnam

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 11)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 12)