Chủ Nhật , 3 Tháng Bảy 2022

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 20)

Bài viết thứ 20 trong 24 bài thuộc chủ đề Bên nhau ngày mưa
 

Chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA”

Bệnh nhân ung thư có xu hướng cô đơn, đau buồn vì gánh nặng bệnh tật. Điều trị ung thư thường là hành trình phức tạp với nhiều trở ngại có thể xảy ra bất chừng.

Tuy nhiên, bệnh nhân ung thư hẳn sẽ không cô đơn khi nhận thấy vẫn có nhiều người thân và bạn đồng hành bên mình. Tình người ấm áp có thể xoa dịu phần nào nỗi đau từ bệnh tật.

Để ghi lại những khoảnh khắc, những kỷ niệm cùng nhau đối diện và vượt qua khó khăn, góp phần lan tỏa những câu chuyện truyền cảm hứng cho cộng động người bệnh mới, Dự án Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư, Tổ chức Y học cộng đồng tổ chức chương trình “BÊN NHAU NGÀY MƯA” để người bệnh và bạn đồng hành chia sẻ thêm bài học về YÊU THƯƠNG mà họ đã cảm nhận trong cuộc sống.

Thời gian: Từ 06/12/2021 – 20/12/2021

Tại: Group “Hỗ trợ bệnh nhân Ung thư”

Bài viết số 20:

BÊN NHAU NGÀY MƯA

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 20)
Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 20)

Vào cái ngày ấy, rủ đứa bạn thân đưa vào viện tháo cái que ra vì hết hạn, tiện công con cháu hắn bảo: “Dì làm sàng lọc ung thư dì nhé”. Ừ thì làm vì lâu rồi dì cũng chưa làm. Cả hai đứa (tôi và đứa bạn) bảo nhau cùng làm cho an tâm.

Một tuần sau ra Hà Nội chơi, trên đường ra sân bay vào lại con bạn gọi điện nói: “Có kết quả rồi, không sao cả”.

“Ủa, thế còn tao thì sao?”, tôi đáp.

Vừa vào tới nhà, đặt chân tới cửa thì điện thoại reo, hắn nói: “Mai dì vô viện nhé kết quả của dì có trục trặc”. Khi đó cũng chưa lo lắng lắm vì nghĩ sẽ không sao đâu mà.

Ngày hôm sau, hắn nói: “Dì dương tính với HPV 18 rồi, cháu cần làm vài xét nghiệm để xem dì đang ở giai đoạn nào”.

Sau đó, tôi vẫn ung dung cùng gia đình đi Côn Đảo. Ra đến sân bay làm thủ tục xong thì viện gọi báo nhập viện luôn. Ôi, nước mắt rơi, tay chân bủn rủn, mọi người trấn an: “Bình tĩnh đi, sẽ ko sao đâu mà”.

Ngày hôm sau vào viện gặp bác sĩ, chị ấy nói: “Chị sẽ làm tâm lý cho em nhé, hay chị trao đổi với gia đình em?”.

“Chị ơi, em đủ mạnh mẽ và em cũng muốn biết cơ thể em ra sao”, tôi đáp.

Trở về nhà, chỉ biết gọi cho mẹ và nói: “Con dính tế bào K rồi mẹ ơi”.

Cuộc hành trình ra vào viện của tôi bắt đầu. Buổi đầu tiên mổ, chồng tôi đưa đi nhưng bác sĩ không cho gia đình vào. Một mình nằm với đống máy móc dây nhợ loằng ngoằng, tiếng lẻng xẻng của dụng cụ khiến tôi tụt huyết áp.

Bác sĩ nói: “Sẽ không sao đâu, chị gây mê nhé?”.

Nhưng đầu tôi còn tỉnh lắm, tôi ngửi mấy mùi khét lẹt của việc đốt tia laze, tôi thấy khói khắp phòng, thấy đau và muốn lả đi vì mệt. Nằm đó đến tối, tôi xin về nhà nghỉ vì nhà tôi gần viện lắm, sáng mai tôi vào lại.

Trở về nhà với cơ thể xanh rớt, tôi phải nhờ em trai bế lên phòng. Bố ngồi đó nhìn con đau, lần thứ hai tôi chứng kiến bố khóc vì tôi.

18 lần ra vào viện tôi đủ mạnh mẽ để có thể tự đi tự về. Tôi không muốn người thân chứng kiến lúc tôi xấu xí nhất, đau đớn nhất. Mỗi lần trở về nhà như cái xác không hồn, chỉ nằm thở, cầu xin cho mọi chuyện qua thật nhanh.

Sau đó, mọi thứ dần ổn định, tôi ăn uống khác trước đây, đi bộ 3km mỗi ngày. Dịch bệnh ập đến, mọi người quyết định cho tôi về với bố mẹ để tiện chăm sóc và điều trị.

Những chuyến lên viện cùng mẹ, tôi lại viêm dạ dày và viêm đại tràng. Tôi vẫn nghĩ sẽ ổn thôi, vậy mà những cơn mất ngủ triền miên kéo đến, ăn là ói, đi ngoài mất kiểm soát. Mẹ lại đưa tôi lên viện, đón nhận thêm tin cơ thể suy nhược, đại tràng thì giãn rộng, không có cơn nhu động co bóp. Bác sĩ bảo không có cách chữa, về chịu khó chỉ được ăn đồ mềm, loãng và uống nhiều thật nhiều nước. Tôi mất khả năng tự đi vệ sinh rồi, đó là bệnh lý mà tôi lại coi thường.

Tâm lý thật sự bất ổn, tôi khóc cả đoạn đường từ viện về nhà. Cảm thấy mình thật sự là gánh nặng của gia đình. Mọi suy nghĩ tiêu cực luôn ập đến vào những đêm thức trắng.

Tôi biết làm gì bây giờ???

Nhìn hai đứa con gái nhỏ, nhìn bố mẹ vì lo lắng mà ốm đi. Mẹ tôi nói: “Mẹ khổ quá rồi nếu mẹ cứ suy nghĩ như con làm sao mẹ chống đỡ được đến bây giờ”.

Nhưng mẹ ơi, con mệt mỏi quá khi mỗi ngày con cứ cố gồng mình lên, cứ cười nói và cố gắng cố gắng, nhưng thật sự con mệt quá rồi mẹ ơi. Con đã nghĩ ai rồi cũng một lần phải chết, hôm nay vui thì mai cũng sẽ phải chết, hôm nay buồn thì mai cũng sẽ phải chết. Vậy sao con không chọn cách vui vẻ để … chứ, biết đâu ông trời lại thương con.

Bây giờ, ngày con xuống xưởng, chiều con đi tập. Các chị và các bạn ở phòng tập yêu thương, quan tâm và động viên con nhiều lắm. Rồi bạn bè của con ở khắp mọi nơi đều hỏi han động viên con mỗi ngày.

Mấy ngày nay cái u hạch ở nách bắt đầu xuất hiện, nó khiến cơn đau nhức hành con mỗi đêm. Nhưng mẹ ơi, mình đừng đi viện nữa mẹ nhé. Con sợ lắm cái cảnh vào viện rồi ra viện, cái cảnh mẹ già đưa con trẻ đi khám chữa. Con chỉ mong được ăn một bát cơm biết ngon, được ngủ một giấc ngủ sâu mà ko cần thuốc hỗ trợ. Con đã chọn cách chấp nhận với sự an bài của cuộc đời con.

Mình nghỉ ngơi mẹ nhé, mẹ cũng mệt mà con cũng mệt. Bạn con nói con hèn nhát khi không đối diện với bệnh. Nhưng con thương mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!!!

Con cũng thấy mệt rồi, từ hôm nay con sẽ vui vẻ cười nói, chấp nhận tất cả và vui vẻ đón nhận mọi thứ. Cám ơn mẹ đã luôn là chỗ dựa cho con, đã đến lúc phải lo cho em Thắng rồi mẹ ạ.

Con thương mẹ nhiều lắm!

Người viết: Thu Thủy

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 18)

Bên nhau ngày mưa (Bài viết số 19)